
1. Sáng L nhắc N order khăn giấy. L nói fải có khăn giấy chứ sinh viên nó vô đây khóc hoài à. Mình thấy mắc cười trong bụng. Nói ra chắc người ta ko tin, vì sinh viên vô Trung tâm Hướng nghiệp thì mắc gì fải khóc. Vậy mà khóc thiệt. Có khi vợ chồng con cái khóc luôn. Thì đa fần cũng chỉ là cha mẹ muốn con học cái này mà con thì con muốn cái kia …
2. Bữa nọ P có một case đặc biệt. Số là có bạn sinh viên mắt chỉ có 3,4 trên 10 thôi và nó đang tệ đi. Bác sĩ nói có khả năng là sẽ bị mù. Vậy mà bản muốn học IT. Chỉ muốn học IT thôi, có ngang trái ko cơ chứ. Đời nhiều khi đâu chỉ là ko có cái mình muốn thì muốn cái mình có.
3. Đang yên ắng thì T la lên là có mail báo ở HN campus có SV vừa mới mất. Theo xác suất thống kê, một trường hợp bất đắc kì tử trong số 7, 8 ngàn SV thì ko fải là bất thường. Nhưng fải chết đi ở cái tuổi đôi mươi, cái tuổi bắt đầu đẹp-mà-buồn, thì đáng tiếc quá.
4. Vì vậy mà bắt đầu thấy bạn nói đúng. Nghĩ về tương lai thấy thật fấn khích. Kiểu như, chim nghe trời rộng giang thêm cánh. Dù tương lai có thể chỉ là ngày mai.
Anh làm hướng nghiệp cho sinh viên à?
anh thuộc Career Centre